Diễn đàn trường THCS Lê Lợi - Hà Đông - Hà Nội
๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑ (¯`•♥Le Loi Secondary school♥•´¯) ๑۩۞۩๑[♥๑۩۞۩๑
Chào các bạn!Đây là diễn đàn của THCS Lê Lơị.Chúc các bạn vui vẻ!
Nếu bạn chưa là thành viên của forum, hãy xem bài viết này ==>>CLICK HERE!!
Mời đăng nhập hoặc đăng kí thành viên để tiếp tục^^!
Diễn đàn trường THCS Lê Lợi - Hà Đông - Hà Nội

Le Loi secondary school


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1mặc định Nhật kí của xe đạp on Sat Jul 30, 2011 10:36 am

huyen.zizie


LL-ers tích cực
LL-ers tích cực
Ngày…tháng…năm…



Hôm nay tôi chính thức về với gia đình mới. Gia đình mới của tôi không
giàu có, nói đúng hơn là rất nghèo. Đó cũng là lí do tại sao ông chủ mới
lại chọn tôi, thay vì chọn những chiếc xe đạp đời mới bóng loáng và đắt
tiền. Ông chọn tôi vì tôi cũ, rẻ tiền, và dĩ nhiên vẫn còn dùng tốt.
Tôi thấy ánh mắt của ông chủ nhìn tôi một cách hạnh phúc, trìu mến.
Giống như ánh mắt của một người đã nắm giữ được ước mơ của mình. Trong
giây phút ông cầm lấy ghi đông của tôi, tôi dường như cảm nhận được một
cái gì đó vô cùng ấm áp, vững chắc và tràn đầy niềm tin từ bàn tay ông
chủ…Điều đó làm tôi trộm nghĩ, có bao giờ, một chiếc xe đạp mini cũ như
tôi là niềm mơ ước của ông từ rất lâu, và đây chính là cảm giác của một
người đã thực hiện được ước mơ của mình bằng tất cả sự nỗ lực và cố gắng
?



Ông chủ tôi nhìn khắc khổ. Gương mặt của ông lắm bụi trần và phúc hậu.
Nhìn ông tôi không thể đoán được ông bao nhiêu tuổi. Tóc ông thì đã bạc
hơn một nửa, nhưng gương mặt thì rất ít nếp nhăn và khá trẻ, hơn nữa
trông lúc nào cũng rất hạnh phúc. Tôi đoán rằng, những lo toan cuộc
sống, những lo toan về vật chất hằng ngày làm mái đầu ông bạc, nhưng bù
lại, những nụ cười của gia đình và cái hạnh phúc mà gia đình ông đang có
chính là lí do khiến nét mặt ông không hề già nua.



Tôi rất hạnh phúc khi được là một thành viên trong ngôi nhà ấm cúng của
ông chủ. Và ngày hôm nay, chính là một mốc son đánh dấu cuộc đời mới của
tôi…



Ngày…tháng…năm…



Tôi vô cùng hạnh phúc khi lần đầu tiên được chở cô con gái bé bỏng của
ông chủ đi học. Cô bé khoảng 7 tuổi, vô cùng xinh xắn, đáng yêu. Nhìn
nét mặt hạnh phúc của ông khi nhìn vào đôi mắt cô bé, khi lần đâu tiên
được chở cô bé đi học bằng chiếc xe đầu tiên trong đời dù chỉ là xe đạp
cũ, tôi có cảm giác như từng bộ phận của tôi, từng chiếc ống vít trong
cơ thể tôi cũng run lên theo cái làn hơi thở của cô bé. Tôi như cảm giác
được tâm sự của ông chủ. Dường như ông cứ muốn cô con gái của mình cứ
mãi bé bỏng thế này để ông yêu thương và đón đưa đi học. Tôi xúc động
đến nỗi nghĩ rằng, nếu tôi là người, để mà có thể khóc, thì ngày hôm nay
tôi sẽ khóc. Vì sung sướng!



Ngày…tháng…năm…



Hôm nay là ngày giỗ của mẹ bé Nu (tên cô chủ nhỏ của tôi). Ông chủ và
tôi cùng đi chợ mua một chút gì đó về làm mâm cơm cúng bà chủ. Tôi cảm
nhân được nỗi buồn và cô đơn của ông chủ qua từng hơi thở và những cái
thở dài của ông…Dường như ông nhớ bà chủ lắm…



Mỗi buổi sáng sau khi chở bé Nu đi học, ông về nhà và hay lau chui cho
tôi. Những lúc ấy, ông hay tâm sự với tôi về cuộc đời của ông. Ông rất
nghèo. Đến mãi năm 41 tuổi mới lấy vợ. Bà chủ tôi qua đời ngay sau khi
sinh bé Nu. Một mình ông gà trống nuôi con. Đã có vài người đàn bà tự
nguyện đến với ông, với hi vọng đem lại hạnh phúc cho cả ông và bé Nu,
nhưng ông không muốn… Có lẽ ông chủ tôi còn nặng tình với bà chủ và sợ
bé Nu sẽ khổ, bởi trong suy nghĩ của ông, người mẹ kế sẽ chẳng bao giờ
yêu thương con chồng như chính con đẻ của họ được….Và thế rồi từng ngày
trôi, từng tuần trôi, tường tháng trôi, và từng năm trôi qua lặng lẽ như
thế…



Hôm nay tôi đã thấy ông chủ khóc…Tôi cũng muốn khóc theo…



Ngày…tháng…năm…




Đã nhiều năm rồi, ông chủ tôi đã lớn tuổi. Thế nhưng nhìn ông vẫn khỏe
mạnh. Cô chủ nhỏ của tôi cũng đã thành thiếu nữ. Ngày hôm nay là ngày
đầu tiên cô bước vào cấp ba. Tức là lần đầu tiên cô mặc áo dài trắng. Và
bắt đầu từ hôm nay, tôi chính thức thuộc về cô chủ. Ánh mắt ông chủ
hạnh phúc lắm! Giống như ánh mắt lúc ông nhìn thấy tôi. Có lẽ lại thêm
một ước mơ của ông đã trở thành hiện thực. Đó là nhìn thấy con gái lớn
lên, trở thành một thiếu nữ xinh đẹp, học giỏi. Cô chủ tôi học rất giỏi,
cô vừa đậu lớp 10 với điểm số cao nhất trường, được học bổng lớn. Và
tôi chính là phần thưởng mà ông chủ tặng cho cô. Tuy không mới, không
đẹp, nhưng tôi thấy ánh mắt cô chủ rất vui khi cầm lấy ghi đông của
tôi…Và tôi cảm nhận rõ hơi thở phập phồng hồi hộp khi cô đạp tôi đến
trường…



Ngày…tháng …năm…




Thế là cô chủ tôi đi đại học rồi…Bây giờ tôi lại về với ông chủ…Cô chủ
đi, căn nhà trống vắng nay lại càng trống vắng hơn. Một ngày tôi thấy
ông chủ đi ra ngõ và nhìn về phía đầu con đường quanh co không biết bao
nhiêu lần. Có lẽ ông đã quen với việc ngóng con gái về ăn cơm…Những bữa
cơm của ông bây giờ xuềnh xoàng lắm. Cứ như là ông ăn cho qua bữa. Thậm
chí đôi khi, tôi thấy ông ăn cơm chỉ với xì dầu cả ngày, chẳng thiết đi
ra ngoài chợ hoặc ra vườn hái vài ngọn rau. Ngày nào ông cũng lau chùi
tôi cẩn thận. Rồi tâm sự về nỗi nhớ con, về nỗi lo tuổi tác. Ông đã già
rồi, mắt ông mờ rồi, ông không còn khỏe như trước nữa. Những gánh nặng
trên vai ông là nỗi cô đơn, nỗi nhớ và nỗi lo tiền bạc cho cô con gái
học xa. Cũng may là cô chủ tôi học giỏi, vừa học vừa làm, lại toàn giành
học bổng nên ông chủ tôi cũng đỡ được phần nào…Nhưng nỗi lòng của một
người cha từng ấy năm sống một mình nuôi con đâu chỉ đơn giản có thế…Tôi
cũng chẳng hiểu được hết nỗi lòng của ông chủ…Chỉ thấy ánh mắt ông ngày
càng xa xăm, ngày càng vời vợi và buồn hơn…



Ngày…tháng…năm…



Hôm nay tôi được đi dự đám cưới!…Là đám cưới cô chủ. Hôm nay ông chủ tôi
mặc đẹp hẳn lên. Thế nhưng ông từ chối đi xe ô tô cùng nhà thông gia mà
lại dùng đến tôi. Ông thủ thỉ với tôi rằng:” Anh bạn! Hôm nay là đám
cưới của con gái tôi đấy! Bà nhà tôi hẳn sẽ vui lắm! Tôi cũng hạnh phúc
lắm! Thật may khi có được một thằng rể tốt, yêu con Nu hết mình như thế.
Chẳng đoái hoài gì tới gia cảnh, lại lo đám cưới từ đầu đến cuối…Tôi
chẳng biết phải cảm ơn ông trời làm sao nữa…”. Mái tóc bạc của ông chủ
tôi rung lên. Ông khóc. Tôi cũng muốn khóc theo…Tôi biết rằng ông chủ
đang vô cùng hạnh phúc. Bởi ông đã đạp tôi với những hơi thở đều đều và
hồi hộp, ánh mắt ông nhìn về phía trước đầy kiêu hãnh và hân hoan, và có
chút gì đó giống như lần đầu ông nhìn thấy tôi. Có lẽ lại một điều ước
nữa của ông thành hiện thực. Đó là nhìn tình yêu lớn nhất của cuộc đời
ông được hạnh phúc bên một nửa còn lại của mình…



Ngày…tháng…năm…



Ông chủ tôi lại trở về cuộc sống đơn độc như trước…Cô chủ lấy chồng, đã
đi xa lắm và ít khi có thời gian về vì cô còn lo gia đình và cuộc sống.
Ông chủ tôi vẫn vậy. Quanh quẩn với vườn rau, ao cá và những người hàng
xóm. Ông vẫn chưa bỏ được thói quen trông ra con đường dài khúc khuỷu và
đợì chờ một bóng dáng thân quen. Ông già lắm rồi! Bước đi của ông rất
chậm…Và hằng ngày ông vẫn tâm sự với tôi…Giọng ông mỗi ngày một khàn và
trầm hơn, ánh mắt ông ngày càng mờ hơn, tay ông run và yếu hơn và ông ho
nhiều hơn…Tôi bỗng dưng lo sợ về một ngày rất gần nào đó…



Ngày…tháng…năm…



Hôm nay ông đi…Tôi bàng hoàng khi nhận ra ông nằm trên giường và không
tỉnh lại nữa…Một người hàng xóm tốt bụng mang biếu ông bát canh cua đã
hốt hoảng lay ông mãi và đi gọi người đến…Nhưng mọi cố gắng đều vô
ích…Tôi thấy nét mặt ông thanh thản và hiền từ. Có lẽ ông đã mãn nguyện,
đã an tâm về mọi thứ. Và bây giờ đã đến lúc ông chấm dứt sự cô đơn…Đã
đến lúc ông được gặp bà chủ ở một cõi xa xăm nào đó…



Căn nhà của ông, khu vườn của ông được giao lại cho cô chủ. Tôi thấy cô
chủ đứng lặng yên và khóc nấc khi nhìn lại tất cả mọi thứ…Thế rồi cô đến
cạnh tôi. Vuốt ve tôi. Rồi gục đầu vào tôi mà khóc. Có lẽ những kỉ niệm
đang ào ạt ùa về trong tâm trí cố chủ…Tôi chỉ biết lặng yên…



Ngày…tháng…năm…




Cô chủ mang tôi về thành phố, lau chùi sạch sẽ và để ngay ngắn tôi vào
một góc của một căn phòng chứa toàn những khung hình có hình của ông chủ
tôi, một vài đồ vật trong nhà đã gắn bó với ông mà không thể chôn theo
ông được…Đó là tất cả những kỉ vật của ông mà cô giữ lại, trong đó có
tôi…Thỉnh thoảng cô vẫn hay vào phòng, ngồi trầm tư và khóc…Có lẽ cô ân
hận vì không thể chăm sóc được cho ông nhiều…Nhưng tôi không trách cô…Vì
cô là một người con có hiếu…



Thế rồi hằng ngày cô chủ vẫn lau chùi cho tôi như ngày xưa ông chủ vẫn
thường làm. Và cô hay tâm sự với tôi về nỗi nhớ ông chủ, về cuộc sống và
về cô con gái bé bỏng của mình…



Cuộc đời tôi thế là mãn nguyện. Bây giờ tôi đã không còn sử dụng được
nữa. Nhưng tôi đã sống một cuộc đời vô cùng ý nghĩa. Và tôi tự hào vì
mình là cầu nối, là kỉ vật giữa một tình phụ tử thiêng liêng, cảm động…



Ai bảo những đồ vật như tôi thì không có linh hồn? Ngược lại, có lẽ
chính những linh hồn chỉ biết im lặng như tôi mới là những nhân chứng
đáng giá nhất cho những câu chuyện cảm động, thậm chí là chứng nhân lịch
sử. Mỗi đồ vật như chúng tôi đều mang trong mình những câu chuyện
riêng. Và những người góp phần tạo nên câu chuyện ý nghĩa ấy chính là
những người như ông chủ. Hãy trân trọng chúng tôi! Hãy yêu thương chúng
tôi và đừng chỉ xem chúng tôi như đồ vật. Bởi biết đâu, một ngày nào
đó, chính chúng tôi lại là những mảnh ghép duy nhất còn lại lưu trữ
những kí ức đẹp của mỗi người trong các bạn…

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 

Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs.com